(MK - ASEAN) - Lào – đất nước láng giềng xinh đẹp và bình yên, mê hoặc du khách với những ngôi chùa tôn nghiêm, những thác nước tuyệt đẹp, những pho tượng Phật nhiều hình dáng độc đáo và nụ cười thân thiện, hiếu khách của người dân.

Với những nét văn hóa đặc sắc, những ngôi chùa với lối kiến trúc đặc biệt, những món ăn ngon phù hợp với khẩu vị Việt Nam. Lào đang là một điểm đến được rất nhiều bạn trẻ lựa chọn trong chuyến hành trình khám phá của mình.

Từ thành phố Quy Nhơn (Bình Định) đến Pakse – thị xã tỉnh lỵ Champasak, giao thông thuận tiện nhất là qua Cửa khẩu quốc tế Bờ Y, nối Kon Tum với Attapu.

Sau khi nhập cảnh, tuyến đường 18B với hai bên đường là những cánh rừng bạt ngàn, điểm lác đác vài buôn làng nhỏ, sẽ đưa lữ khách bước vào một hành trình của cảm xúc hồn nhiên.

Đến Pakse, du khách sẽ có nhiều điều để bạn tìm hiểu. Bạn nên dậy sớm và hãy chọn một quán cà phê. Ở đây các quán cà phê thường bán cả quà sáng. Khách du lịch quốc tế đến Pakse thường gặp nhau ở Café Sinouk, hoặc Café của khách sạn Lankham của một bà chủ người Việt để thưởng thức món phở với các loại rau hương vị rất Lào.

Thác Khone Phapheng – thác lớn nhất Đông Nam Á

Phật giáo giữ vị trí quan trọng trong tâm thức và đời sống của người Lào. Các lễ hội lớn quanh năm đều gắn liền với một truyền tích tôn giáo nào đó. Mỗi buổi sáng, các tăng sĩ xếp thành một hàng dài đi khất thực dọc các con đường chính.

Các ngôi chùa có kiến trúc mái uốn lượn, một màu thếp vàng rực rỡ. Người Lào hỏa thiêu di thể người chết, sau đó hốt xương và tro đặt vào những cái tháp nhỏ, gọi là vats và đặt quanh chùa. Hàng trăm cái vats như thế trở thành hàng rào của nhà chùa. Kiểu dáng của các vats đa dạng, trang trí sặc sỡ với nhiều màu sắc và kích thước khác nhau.

Ghé Bảo tàng di sản lịch sử Champasak, bạn sẽ hiểu được nhiều văn hóa lịch sử của miền đất Nam Lào này. Một bức ảnh lớn chụp một phần của “vùng đất 4.000 đảo” sẽ giải đáp cho bạn câu hỏi: Tại sao Lào là một quốc gia không có biển nhưng vùng đất này có nhiều đảo như vậy? Và nhiều thứ nữa đang chờ bạn khám phá…

Vat Phou – Công trình Phật giáo cổ kính nổi tiếng của Lào

Từ Pakse đi theo hướng Đông Bắc sẽ đến Paksong, nơi sinh sống của các tộc người thiểu số Alak và Katu. Trên độ cao hơn 1000m, bạn đi ngang qua những rừng tếch, đồn điền cao su bỏ hoang, những vườn sầu riêng, đào, lê, chè, những vườn cây café và những trại gia súc nằm ở phía Saravane. Du khách khám phá thiên nhiên còn nguyên vẹn quanh thác nước Tad Fane, và cưỡi voi qua những rừng nguyên sinh hoang dã.

Sau một ngày đi dạo thỏa thích, bạn nên ghé một quán ăn dọc bờ sông Mekong. Món ăn ở đây chủ yếu là đồ nướng. Đừng quên gọi vài chai bia, bia Lào đậm đà, từng được báo Asia Mazagine bầu chọn là loại bia ngon nhất châu Á.

Từ Pakse bạn cũng có thể theo xe tuk-tuk khoảng 45km là đến Cửa khẩu Chong Mek của tỉnh Ubon (Thái Lan). Tuyến du lịch Đông – Tây từ Thái Lan đến Quy Nhơn và ngược lại trong tương lai chắc chắn sẽ mở ra như vậy.Nhịp sống của người Lào rất chậm so với các nước quanh vùng, kể cả trong công việc nên người ta hay ví von: “Ngồi uống bia Lào, nhìn nước sông Mekong trôi, ngắm hoàng hôn lặn”.

Ngồi trên chiếc xe tuk-tuk xuôi khoảng 46km từ Pakse về phía Nam, theo dọc bờ sông MeKong là khu đền cũ Vat Phou. Từ thế kỷ thứ IX đến XIII, Vat Phou được xem là một trong những đền thiêng liêng nhất của các vương triều Khơme, trước khi người Khơme di chuyển về phía Nam để xây dựng khu đền đài Angkor Vat nổi tiếng ở đất nước Campuchia ngày nay.

Như tên gọi của mình – Chùa Núi, Vat Phou nằm dưới chân của một núi thiêng gọi là Phou Kao (Núi Voi). Theo các nhà sử học, Vat Phou là đền thờ xưa nhất ở Lào, từng là trung tâm của đạo Hindu, thờ thần Shiva. Đến thế kỷ XIII, nó trở thành đền thờ Phật, và tồn tại cho đến ngày nay, trở thành một trong những nơi lưu giữ các giá trị về lịch sử và văn hóa Lào.

Dưới chân thành xưa kia là một thành phố cổ, dấu tích hiện chỉ còn tường thành và đền đài. Bạn nên dạo quanh Vat Phou để ngửi mùi hương tỏa ra từ những hàng hoa sứ – người Lào gọi là Champa để theo làn hương thoang thoảng trong không gian có thể hình dung ra một thành phố huy hoàng thưở trước. Đừng bỏ qua bảo tàng tại cổng vào của khu đền đài này, nhiều tác phẩm điêu khắc Khơme vẫn còn lưu giữ nơi đây, nhiều kiến trúc không tìm thấy ở các di tích khác.

Vat Phou được nhận danh hiệu Di sản văn hóa thế giới vào năm 2001, và hiện tại được trùng tu với sự bảo trợ của UNESCO. Cách Vat Phou khoảng 1km về phía Nam là các đền cổ khác như Nandin, Nang Sida. Bên kia bờ sông MeKong là đền Oubmong… Có rất nhiều thứ để bạn ngắm, chiêm ngưỡng và đắm đuối ở đây.

Dường như thời gian đã ngưng đọng, quay ngược lại 2000 năm và tái hiện tại Lào, cụ thể là tại Pakse – Champasak khi những người mộ đạo quỳ gối bên lề đường chờ đến lượt mình thành kính dâng phẩm vật (cơm nếp, hoa quả…) lên các tăng sĩ…

Xuôi dòng MeKong, đi về phía nam Champasak để đến đảo Don Khong, đảo lớn nhất trong Si Phan Don – 4.000 đảo. Đứng trên ban công của một ngôi nhà cao, nhìn quan cảnh để cảm nhận sự êm đềm của dòng MeKong. Ngắm nhìn các thác nước dọc các vách đá.

Ngồi trên thuyền gỗ kayak đi giữa các cù lao chừng khoảng 20 phút là đến đảo Khone. Một thiên đàng hoang dã đang chờ bạn chiêm ngưỡng. Người Pháp xây dựng ở đây một đường xe lửa dài 14km đi qua nhiều thác ghềnh. Đi bộ qua cây cầu cổ đồ sộ nối 2 đảo Don Khone và Don Det. Cây cầu xinh đẹp này trông như các nhịp bắt qua sông Seine, mà người Pháp muốn đem đến đây. Đứng ở thác Li Phi, ngắm nhìn hàng trăm thác nhỏ được chẻ ra, đổ xuống tung tóe.

Nơi đây còn sở hữu viên ngọc quý của Champasak, đó là thác Khone Phapheng – thác lớn nhất Đông Nam Á, nối hai bờ của sông MeKong với 2 tỉnh Champasak và Strung Treng của Campuchia. Đứng ở đây bạn sẽ nghe tiếng thác ầm ầm từ trên cao đổ xuống rền vang như sấm.

Vào những ngày đẹp trời, những chú cá heo nước ngọt như ẩn hiện nhảy múa trên dòng MeKong, có lẽ trong bạn vang lên lời chào hiền hòa từ miền đất Nam Lào: “Sa bai dee – Chào các bạn!”.

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *